Từ cô bé làng gốm đến người gánh cả một nghề
Sinh ra và lớn lên tại khu phố Bàu Trúc, thị trấn Phước Dân, huyện Ninh Phước, tỉnh Ninh Thuận ( Nay thuộc tinh Khánh Hòa), bà Đàng Thị Tám thuộc một gia đình có truyền thống làm gốm qua nhiều thế hệ. Từ bà cố, bà nội đến mẹ, tất cả đều gắn bó với đất, với lửa, với những sản phẩm mộc mạc phục vụ đời sống người Chăm.
Từ khi còn nhỏ, khoảng 6 tuổi, bà đã quen với việc ngồi nhìn người lớn làm gốm. Không có lớp học nào, không có giáo trình nào, nhưng từng động tác, từng cách vuốt đất đã dần in sâu vào trí nhớ.
Đến năm 14 tuổi (1965), bà chính thức được mẹ – nghệ nhân Đàng Thị Liễn – trực tiếp truyền dạy. Những bài học đầu tiên bắt đầu từ những vật dụng quen thuộc như thạp đựng gạo, lu nước, nồi, chậu, lò than…
Ban đầu, đôi tay còn vụng về, đất chưa “nghe lời”. Sản phẩm méo mó, nứt vỡ là chuyện thường. Nhưng người mẹ vẫn kiên nhẫn chỉ dạy từng chút một.
“Không yêu nghề thì không thể làm được.”
Câu nói ấy của mẹ làm bà Đàng Thị Tám nhớ suốt đời.
Đến năm 20 tuổi, bà đã thành thạo các kỹ năng làm gốm. Không chỉ làm ra sản phẩm, bà còn cùng mẹ gánh gốm đi bán, đổi lấy nông sản để nuôi sống gia đình. Nghề gốm, từ đó, không chỉ là công việc, mà là cuộc sống.
Năm 1981, khi mẹ qua đời, bà trở thành người tiếp nối trực tiếp nghề truyền thống của gia đình. Không còn ai cầm tay chỉ việc, bà phải tự mình gìn giữ tất cả những tri thức đã được truyền lại.